12:45:25
Thứ 2, 01/01/2014
鸿海快捷出货 HONGHAI EXPRESS  找上门收货 - 送货 " Nhận Hàng tận Nhà - Giao hàng Tận Nơi " Tuyến : ĐÀ NẴNG - GIA LAI   ĐÀ NẴNG , ĐÀ NẴNG - KON TUM - ĐÀ NẴNG  0975.471.471 - 0904.798.083 - 02363.683.212  _ 运费和相当便宜 Giá cước Vận tải Rẻ Nhất & Hợp Lý Nhất . Kể Từ Ngày 01/04/2017 đến hết ngày 30/04/2017, THỰC HIỆN GIẢM 100% ( MIỂN PHÍ ) Cước Vận Chuyển Hàng Bưu Phẩm dưới 1.5Kg - PHONG THƯ - BÌ HỒ SƠ . Rất Hân Hạnh được phục vụ Quý Khách !            鸿海快捷出货 HONGHAI EXPRESS 找上门收货 - 送货 " Nhận Hàng tận Nhà - Giao hàng Tận Nơi " Tuyến : ĐÀ NẴNG - GIA LAI   ĐÀ NẴNG , ĐÀ NẴNG - KON TUM - ĐÀ NẴNG  0975.471.471 - 0904.798.083 - 02363.683.212  _ 运费和相当便宜 Giá cước Vận tải Rẻ Nhất & Hợp Lý Nhất . Kể Từ Ngày 01/04/2017 đến hết ngày 30/04/2017, THỰC HIỆN GIẢM 100% ( MIỂN PHÍ ) Cước Vận Chuyển Hàng Bưu Phẩm dưới 1.5Kg - PHONG THƯ - BÌ HỒ SƠ . Rất Hân Hạnh được phục vụ Quý Khách !   
Tin tức - Sự kiện

Vì con người, vì nhân dân, trước hết phải bằng những hành vi

“Cây xanh - một phần di sản đô thị”. Đó là nhan đề một bài viết mới đây của tiến sỹ Nguyễn Thị Hậu, Phó Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam ...

 Cây xanh - một phần di sản đô thị”. Đó là nhan đề một bài viết mới đây của tiến sỹ Nguyễn Thị Hậu, Phó Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, khi đề cập đến những mối quan hệ được tập hợp trong một không gian địa lý và văn hóa của đô thị, bao gồm những yếu tố tự nhiên như sông rạch, đồi gò, rừng cây… và cả những yếu tố nhân văn như các công trình kiến trúc, cảnh quan nhân tạo… Tất cả những yếu tố này đều liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến đời sống của cư dân đô thị. Theo đó, cho dù có cảnh quan đặc thù do vị trí địa lý, địa hình, lịch sử hình thành khác nhau, nhưng mọi đô thị đều có một điểm chung, đó là hệ thống cây xanh, giống như một sợi dây nối liền và tạo ra sự hài hòa giữa tự nhiên và những gì nhân tạo... Chính vì vậy mà đã từ rất lâu, các nhà quy hoạch, các nhà kiến trúc và văn hóa trên thế giới đã coi cây xanh như là một thành tố của di sản văn hóa đô thị, vừa là vật thể bởi sự hiện hữu lâu đời cũng như lợi ích trực tiếp của chúng, vừa là phi vật thể, bởi cây xanh đã tạo nên những ký ức cá nhân và ký ức của cộng đồng. Nó đã thực sự góp phần tạo nên bản sắc riêng, một bản sắc khó thay đổi của từng đô thị, cho dù thời gian cũng như những biến động xã hội có thể làm cho đô thị đó biến đổi đến đâu đi nữa...
                                                                 
 

Nếu như trên thế giới, cây xanh đô thị gắn liền với không gian vật chất của đô thị, tạo nên những mảng xanh mát giữa gạch đá, bê tông, thép kính… không chỉ là những yếu tố tạo nên sự hài hòa của một quy hoạch kiến trúc hoàn chỉnh cả về vật chất lẫn tinh thần; thì sự sinh động muôn màu sắc, muôn hình vạn trạng của cây xanh thực sự đã phác thảo nên vẻ duyên dáng tự nhiên mà không bàn tay con người nào có thể làm được. Vậy nên một đô thị dù văn minh, hiện đại đến mấy thì cũng không thể nào thiếu cây xanh, thiếu những công viên thơ mộng và trầm mặc, giống như những “lá phổi xanh” điều hòa không khí, tạo sự trong lành và tươi mát cho không gian vốn không lấy gì làm rộng rãi của đô thị; cũng không thể thiếu những mùa lá đâm chồi nảy lộc mơn mởn sức sống, hay thiếu đi những mùa lá rụng xạc xào như hò hẹn để níu chân, níu lòng người qua lại… mà ngược lại, càng ngày người ta càng dành nhiều hơn sự ưu ái cho những khoảng xanh đầy cảm xúc bình yên ấy. Và không chỉ ưu ái, điều này thậm chí đã được thể chế hóa thành những điều luật mà không một nhà quy hoạch kiến trúc nào được phép lơ là…

Ở Việt Nam, từ hàng chục, thậm chí là hàng trăm năm nay, những hàng cây đã luôn gắn bó với những con đường, những ngôi nhà, và cả những con người thành phố. Thậm chí mỗi thành phố, dù miền Nam hay miền Bắc, chẳng biết vô tình hay hữu ý, đều có những loại cây đặc trưng riêng. Những loại cây này, cũng chẳng biết từ bao giờ, đã trở thành máu thịt với mỗi người dân sinh ra và lớn lên ở nơi này, như Hải Phòng, “thành phố hoa phượng đỏ”; như Hà Nội với “mùa hoa sữa nồng nàn”, và những “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ”; hay như Sài Gòn – Tp. Hồ Chí Minh, thành phố của những “con đường có lá me bay”, và “cánh hoa dầu xoay tít bay bay” đầy thơ mộng… Những loài cây tưởng như vô tri ấy, trải qua thời gian, đã trở nên những ấn tượng không thể phai mờ trong tiềm thức, đã trở thành những chứng nhân của mỗi sự đổi thay...

Vậy mà trong mấy ngày vừa qua, trên nhiều đường phố của Thủ đô, trên hầu khắp các trang báo và mạng xã hội, câu chuyện đốn chặt hàng loạt cây xanh trên nhiều tuyến phố, trong đó có cả những đường phố cổ với những hàng cây được trồng từ hàng chục, hàng trăm năm nay, và đã trở thành một phần cuộc sống, một phần linh hồn của bao cuộc đời, bao thế hệ người Hà Nội, từng chứng kiến bao đổi thay thăng trầm của Thủ đô… thực sự đã dấy lên một làn sóng bất bình. Tác giả Nguyễn Thị Hậu viết: “… Nhiều người, trong đó có tôi, chứng kiến hình ảnh hàng cổ thụ nằm rạp dưới những lưỡi cưa máy, dòng nhựa tuôn như nước mắt… thật không thể cầm lòng!...”. Vâng. Quả thực là không thể cầm lòng, và kết quả là không chỉ người Hà Nội, mà hầu hết những người có lương tâm ở khắp nơi đã không chịu cầm lòng…

*

Từ nhiều năm trở lại đây, vấn đề bảo tồn văn hóa, bảo tồn di sản được nhắc đến khá nhiều và cũng đã trở thành vấn đề chiến lược trong xây dựng và phát triển xã hội. Những khái niệm chuyên môn như “văn hóa vật thể”, “văn hóa phi vật thể”, hay những cụm từ như “di sản văn hóa”, “bảo tồn di sản”,… trước kia còn xa lạ thì giờ đã trở nên khá phổ biến trong xã hội. Không những thế, và cũng chẳng cần phải khó khăn lắm người ta cũng có thể hiểu được một điều đơn giản, rằng bảo tồn di sản chính là gìn giữ mối liên hệ giữa quá khứ và tương lai, mà cây xanh trong mỗi đô thị đang là một phần của di sản của đô thị đó, không chỉ bởi lợi ích trực tiếp mà nó đang mang lại cho con người, mà còn ở những giá trị tinh thần, tuy vô hình nhưng không hề nhỏ...

Nghĩ thế, hiểu thế, nhưng rõ ràng cũng phải thấy rằng việc đốn chặt, thay thế cây xanh thực ra cũng là việc làm bình thường, nếu như nó thực sự cần thiết. Tuy nhiên cái cần nói ở đây chính là một thái độ ứng xử. Nếu biết coi Cây xanh là một phần di sản đô thị , là tâm hồn, là văn hóa, thì cũng cần phải ứng xử với nó đúng như vậy; nghĩa là cũng phải biết nâng niu, trân trọng, thành kính; cũng phải theo dõi chăm sóc các loại cây theo đặc điểm của từng loại, khi cây “bị bệnh” thì cũng phải “thuốc men chạy chữa” ngay, giống như phải sửa chữa, trùng tu các di tích kiến trúc khi bị xuống cấp hư hỏng... Không chỉ có thế, ai cũng biết giá trị lớn nhất của di sản chính là giá trị lịch sử. Chính vì vậy mà ngay cả việc xây dựng một công trình mới, nếu liên quan đến số phận của nhiều cây xanh, đặc biệt là những cây đã từng gắn bó và trở thành di sản của đô thị, thì cũng cần phải được cân nhắc, bàn thảo kỹ lưỡng. Thế giới đã không thiếu gì những bài học đầy tính nhân văn khi người ta sẵn sàng thay đổi cả một dự án chỉ vì một cái cây, hay một công trình kiến trúc có giá trị lịch sử…

“… Một đô thị phát triển không thể thiếu đường giao thông hiện đại, thiếu nhà cao tầng thiếu những công trình đồ sộ. Nhưng một đô thị hiện đại văn minh cũng không thể vắng thiên nhiên mà cây xanh là yếu tố quan trọng nhất! Nếu thực sự vì con người xin hãy bảo vệ thiên nhiên! Khi con người biết yêu thiên nhiên thì sẽ biết yêu đồng loại!
”. Tác giảCây xanh - một phần di sản đô thị đã kết thúc bài viết của mình như vậy.

Vâng. Dẫu biết rằng để nhận diện văn hóa thì cũng cần phải có một chiều kích văn hóa nhất định. Song nếu nói Vì con người, vì nhân dân, thì trước hết phải bằng những hành vi…      

Khánh An - 02-04-2015 08:01:36 AM

Xe giường nằm cao cấp Hồng Hải

Gia Lai - Đà Nẵng - An Khê - Đắk Lắk - Sài Gòn